Người phụ nữ Việt Nam có giác quan thứ 6

Một ngày cách đây 5 năm, đột nhiên chị A cảm nhận một luồng sáng từ trán chiếu ra và thấy những hình ảnh mờ nhạt qua luồng sáng đó. Sợ hãi, chị dùng băng dính đen dính “con mắt” ở trán lại, nhưng rồi lại thấy luồng sáng phát ra từ mũi. Dán ở mũi thì lại nhìn được bằng thái dương. Cô gái, được gọi là A, không có vẻ ngoài đặc biệt, sinh ra trong một gia đình làm nghề nông ở Hải Phòng, đã lấy chồng, có con và hiện sống với chồng ở Lương Sơn, Hòa Bình.

 

Ngoài 30 tuổi, chị A chưa hề tập thiền hay yoga và cũng chẳng có tiền sử bệnh tật hay bị một chấn thương nào. Đây là người đặc biệt nhất mà ông Tuệ Đức, Tổng giám đốc Liên hiệp Khoa học tin học ứng dụng Việt Nam, từng gặp. Vì vậy, ông quyết tâm nghiên cứu kỹ càng trước khi công bố.

 

Đầu tiên, ông Đức yêu cầu chị A nhắm mắt lại. Trước sự chứng kiến của mọi người, một nhà khoa học cầm tờ báo tiến về phía chị. Tờ báo giơ lên trước mặt, và chị cũng ngước mặt lên theo như thể nhìn thấy mọi hành động của nhà khoa học.

 

Dùng mẩu băng dính đen dán hai mắt chị lại, khuôn mặt chị vẫn thanh thản, chị đọc vanh vách hết trang này đến trang kia của tờ báo như bất cứ người bình thường nào. Đây là tờ báo vừa phát hành buổi sáng nên nhiều khả năng chị A chưa được đọc lần nào chứ đừng nói đến chuyện đã thuộc lòng. Ngoài ra, bất kỳ một loại tài liệu nào đưa ra trước đôi mắt dán chặt băng dính kia chị vẫn đọc rất trôi chảy.

 

Các nhà khoa học tiếp tục dùng tờ tạp chí để che mắt chị, rồi sau đó là cả cuốn sách dày hơn 10 cm, nhưng chị vẫn đọc làu làu như không có gì xảy ra. Lạ lùng hơn, chị còn đọc chính xác con số chỉ từng giây, từng phút trong chiếc đồng hồ treo tường; chỉ tay miêu tả hình dáng, màu quần áo từng giáo sư, tiến sĩ và các nhà khoa học đang đứng ngồi khắp phòng.

 

Để tìm ra vị trí con mắt thứ ba của chị, các nhà khoa học che kín cả khuôn mặt chị lại. Lúc này, dù cố gắng thế nào chị cũng không thấy gì nữa. Như vậy, dù “con mắt thứ ba” của chị nằm ở đâu trên mặt thì nó cũng đã bị che khuất.

 

Ông Tuệ Đức từ từ kéo dần vật che mặt từ phía đỉnh đầu xuống dưới cằm. Khi vật che hở phần trán, điểm giữa hai lông mày thì chị nhìn lại được. Chị A cũng khẳng định mình nhìn được là nhờ “con mắt” ở trán, phía trên sống mũi, điểm giữa hai lông mày. Chị nhận thấy có một luồng ánh sáng chiếu từ trán ra và thu nhận được những hình ảnh trước mắt như một chiếc máy quay phim vậy.

 

Lại tiếp tục bịt khắp mặt của chị A lại, chỉ để hở một điểm nhỏ ở mũi theo yêu cầu của chị. Thật ngoài sức tưởng tượng khi chị có thể nhìn thấy mọi vật và đọc được mọi loại sách báo bằng mũi. Các nhà khoa học lại che mũi và để hở một bên thái dương. Lần này, thái dương của chị cũng có “mắt”. Che thái dương bên trái, chị đọc bằng thái dương phải và ngược lại.

 

Theo lời kể của chị A và ông Đức, người đã 4 năm miệt mài tìm hiểu hiện tượng này, chị A không những có “con mắt thứ ba” mà còn điều khiển được từ suy nghĩ xem con mắt sẽ phát huy tác dụng ở trán, mũi, hay thái dương.

 

Do vậy, dù có bịt cả hai mắt, che cả mặt, song chỉ cần hở ra một trong 4 điểm trên khuôn mặt là chị vẫn nổ xe máy phóng vù vù trên đường đông người qua lại. Chính chị A, trong hoàn cảnh bịt mắt đã chở ông Đức dọc đường làng, vượt qua các chướng ngại vật do các nhà khoa học sắp xếp.

 

Theo ông Đức, cách đây 4 năm khi ông bắt đầu nghiên cứu chị A thì thỉnh thoảng chị mới bộc lộ khả năng này. Mỗi lần đó, gia đình lại gọi ông đến làm thí nghiệm. Thời gian gần đây, “con mắt thứ ba” của chị ổn định hơn và có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào, rõ ràng như mắt thường.

 

Khả năng đặc biệt của chị A, theo lý giải bước đầu của các nhà khoa học có thể là do một ngoại lực hoặc nội lực nào đó đã vô tình đánh thức một cơ quan bí ẩn của não bộ mà chúng ta chưa biết.

Theo – An Ninh Thế Giới

Trả lời